Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

SẮC NHỚ (HỌC THƠ ĐƯỜNG)

THU TÀN
Úa  úa vàng vàng,  lá hát ru,
Hiu hiu  nhẹ nhẹ,  gió vi vu.
Mây mây nước nuớc,  nhìn ngây ngất,
Khói khói  sương sương, phủ mịt mù.
Nhớ nhớ quên quên, ngày lửa hạ,
Yêu yêu mến mến, sóng  tình thu.
Bay bay lượn lượn, chim về tổ,
Mặc mặc trầm trầm, chốn tịch u.
(Phantran)


 SẮC NHỚ
Xa xa vẳng vẳng vọng lời ru
Mộng mộng mơ mơ nhớ gió vu
Vấn vấn vương vương khung trời củ
Thương thương luyến luyến áng mây mù
Hanh hanh nắng nắng màu ve hạ
Lạnh lạnh mưa mưa sắc bướm thu
lá lá trôi trôi dòng lặng lẽ
Lơ lơ lững lững suối âm u
Ngoctuyencp

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

LỆ RƠI (HỌC THƠ ĐƯỜNG)

LỆ RƠI
Héo hắt đường về lệ cứ rơi
Cô đơn giọt đọng giữa lưng trời
Hồn sầu khóe mắt xuôi dòng chảy
Tiếng nấc vành môi lạnh chẳng  ngơi
 Sáo  vọng  mênh mang chiều khắc khoải
 Lời ru  dìu dặt  tối chơi vơi
 Mơ màng thoáng chốc trong vô thức
  Lử thứ  về đâu  dạ rối bời
Ngoctuyencp


Họa LỆ RƠI
Lệ rơi nhưng bút chớ nên rơi
Thất Sơn chói lọi sáng chân trời
Nỗi sầu đến đó sầu tan chảy
Tiếng nấc thấm rồi lệ sẽ ngơi
Sáo vọng từ xa đừng khắc khoải
Lời ru để lại chớ chơi vơi
Sáu chữ thành tâm buông vô thức
Lữ khách đi xa chẳng rối bời
MT
.....
.......Chia ly
Chia ly vạn nẻo lệ tuôn rơi
Kẻ ở người đi mãi chân trời
Biết đến bao giờ ngày hội ngộ
Bao mùa lá úa rụng chẳng ngơi
Se sắt lòng tôi nhiều khắc khoải
Sầu riêng một cõi tình chơi vơi
Nuốt lệ tìm quên trong nỗi nhớ
Ngàn câu muốn nói chẳng nên lời.....
MaiKa

Cố quên

Thở than chi để giọt tuôn rơi
Cách trở đò giang một góc trời
Viễn xứ đời trai sầu không cạn
Cố hương thân gái lệ nào ngơi
Ngậm ngùi duyên phận luôn nếm nhạt
Lặng lẽ ân tình mãi chịu vơi
Ngày tháng thôi đành vùi quên lãng
Tương lai hạnh phúc sẽ bời bời
Hướng Dương

 MONG LỆ THÔI RƠI
Mong mỏi ngày mai lệ thôi rơi
Xuân về tươi sáng cả bầu trời
Nỗi buồn trôi theo dòng nước chảy
Sầu riêng gói lại tâm thảnh thơi
Bạn hữu vây quanh cùng chia sẻ
Rôm rả chuyện trò lòng nhẹ vơi
Niềm vui san sẻ tình nhân thế
Quên đi sóng gió của cuộc đời.

Mộng Bình ( MaiKa )

Lệ rơi...một bài thơ đường tuyệt diệu...trăn trở lắm nổi buồn...Blog chị NT chuyên chở biết bao nổi buồn nhân thế...không điều gì mà chị NT không cảm được nổi buồn dù chỉ là một dòng sông một con thuyền...một nhánh Ô Môi...một chiếc lá rơi ...một cơn gió thoảng..Hãy đọc thật chậm từng lời thơ của chị...hãy từ từ cảm nhận nó theo cách của riêng ta....Chị NT đã cảm được nổi buồn trong các cảnh vật vô tri...thổi hồn vào cho nó tự thân có linh hồn...có phải chăng chính chị cũng buồn...?????? 
Hạnh Phúc blog

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

LIÊN HOÀN THƠ (HỌC THƠ ĐƯỜNG)

LIÊN HOÀN HỌA THƠ PHANTRANBLOG
MƯỜI BẢN TÌNH CA LIÊN HOÀN
MỘT THỜI ÁO TRẮNG.....

1.
Trường xưa tạm biệt tiếng ve ngân
Áo trắng lìa quê vội bước dần
Làng xóm đắm chìm cơn lửa đạn
Tỉnh thành trú ngụ nhóm quê dân
Yêu em yêu nước yêu tình hạ
Nhớ mẹ nhớ nhà nhớ tết xuân
Sách vở kèm thêm mong trở lại
Từng đêm trăn trở giấc đơn thân



(Phantran)  

   Bài 01
 Giả biệt trường ,ve trổi khúc ngân.
Lìa quê cảnh vật dáng lùi dần
Nhạt mờ mái lá vương hình khói
Rạng tỏ lũy tre thoáng bóng dân
Đất nước lửa binh bên nắng hạ
Non sông máu lệ chẳng mưa xuân
Mẹ cha nguyện ước mong con trẻ
Cố gắng dồi trao tự lập thân.
Ngoctuyencp
2.
Đơn thân trọ học ngắm trăng sao
Lê khắp thành đô ngập sắc màu
Tiếng pháo đưa về bao khủng khiếp
Hồi còi vang vọng lắm lo âu
Tiền không túi trống lòng đau cắt
Hẽm vắng người thưa khách bước mau.
Đã mấy năm rồi xa xóm cũ
Đêm nay chăng biết trở về đâu…

(Phantran)


Bài 02
 Thân trọ từng đêm ngắm ánh sao
Cô đơn lạc lõng giữa muôn màu
Đèn khuya thưa thớt theo chân vội
Phố tối le hoe  dõi bước mau
Pháo rớt lưng trời lòng thấp thỏm
Còi vang mặt đất dạ lo âu
Quê hương lắng vọng như dao cắt
Khói lửa mịt mờ chí cả đâu...???
Ngoctuyencp

 
3.
Về đâu mây trắng ngập ngừng trôi
Cánh cổng trường xưa vẫn đón tôi
Xác pháo ngoài sân ngày xuất giá
Xe hoa trước ngỏ phút bồi hồi
Vui mơ hoa bướm chờ đâu nữa
Buồn ngắm trăng sao lặn đấy rồi
Lớp cũ dường như em cười nói
Đau lòng cố nén chỉ mình thôi

(Phantran)


 


Bài 03
 Đâu còn ngày cũ mãi dòng trôi
Ước hẹn xa xưa vụt mất rồi
Hẹn thốt đá vàng tâm quyến luyến
Hứa thề mưa nắng trí bồi hồi
Không duyên lạc nẻo u hoài xót
Chẳng nợ rẽ đường thất vọng rồi
Cổng cưới thềm rêu nàng hạnh phúc
Mong chờ buốt khổ chỉ mình thôi.
Ngoctuyencp

4.
Thôi vắng từ đây dáng dễ thương
Vi vu trước gió tóc bay vương
Mang theo nổi nhớ ngày hai buổi
Để lại tình yêu thuở một trường
Thuận gió nghẹn ngào xa góc bể
Đau lòng se thắt biệt mù sương
Còn chăng lưu bút thời xe đạp
Sao mãi ngẫn ngơ tận cuối đường

(Phantran)


 


Bài 04
 Thôi nhé từ đây hết nhớ thương
Trời chiều thổn thức tóc ai vương
Thơ ngây áo trắng cùng xe đạp
Vụng dại tuổi xanh với mái trường
Chúm chím môi xinh bừng dưới nắng
Mơ màng mắt phượng thẹn trong sương
Ngày xanh lưu bút thời kỷ niệm
Lưu luyến chia tay khuất nẻo đường
Ngoctuyencp

 
5.
Đường xưa nay vắng bóng tri âm
Hôn lễ nhà ai nhạc bỗng trầm
Liên khúc reo vang câu chúc phúc
Đoạn trường đau xé gã khờ câm
Vu quy đẫm lệ sao vong ước
Nát ngọc tan vàng đấy khổ tâm
Góc phố lang thang như mất trí
Bên hè lê bước gọi tên thầm.

(Phantran)


 


Bài 05
Đường xưa khắc khoải đọng dư âm
Vọng mãi đời tôi khúc nhạc trầm
Ngắm gió chia ly đành khóc lặng
Nhìn trời tiễn biệt chịu sầu câm
Dòng trôi rẽ lối xa lìa bến
Nước chảy qua cầu cách biệt tâm
Thất thiểu lệ rơi lòng buốt giá
Nơi đây đếm bước xót thương thầm
Ngoctuyencp


 

6.
Thầm gọi bao năm tiếng cố nhân
Tình yêu ngầm cháy lắm phân vân
Chim trời đeo đuổi nơi sơn cước
Khói thuốc vương mang chốn bụi trần
Giọt nhớ cùng mưa rơi thánh thót
Sợi thương bên áo cuốn bâng khuâng
Duyên xưa ước hẹn đêm xa vắng
Bến cũ đò neo đợi khách gần

(Phantran)


 


Bài 06
Thầm nhớ ngày xưa dáng cố nhân
Tâm hồn nặng nợ chữ phân vân
Cà phê tí tách pha mưa bụi
Khói thuốc loanh quanh nhuốm bụi trần
Sông chảy đìu hiu dòng lặng lẻ
Mây trôi bàng bạc áng bâng khuâng
Đò xưa tách bến ôm sầu nhớ
Bến cũ nằm im vẫn chẳng gần.
Ngoctuyencp

7.                                                             
Gần nhau giây phút chỉ trong mơ
Gửi gió nhắn tin mấy độ chờ
Mây trắng phủ đầu ôm gối mộng
Đêm đen khuấy bút viết tình thơ
Sang ngang chăn chiếu đan bao sợi
Bước xuống thuyền hoa dệt bấy tơ
Róc rách chèo khua bên sóng nước
Trăng khuya tròn khuyết đợi bên bờ.

(Phantran)


Bài 07
Gần gũi thương yêu chỉ giấc mơ
Bao ngày cách trở bấy mong chờ
Trăng mờ thao thức cùng câu chữ
Sao tỏ thầm thì với ý thơ
Thoáng hiện em về gieo nốt nhạc
Vẳng đưa ta đến trổi cung tơ
Chèo khua mặt nước lăn tăn sóng
Bát ngát trời mây chẳng bến bờ…
Ngoctuyencp

8.
Bờ môi vừa hé nụ cười xinh
Lên lớp mà sao mãi ngắm nhìn
Phấn trắng cầm tay lời ngọt dịu
Phượng hồng trổ nét đóa tươi xinh
Hồ sơ phê duyệt đem lên lớp
Giáo án ký trao gợi ẩn tình
Cầm bút muốn phê thêm những chữ
"Em yêu…. anh ngỏ chớ làm thinh!"

(Phantran)

 


Bài 08
Bờ mi nở hé đóa hoa xinh
Nét ngọc nên thơ đắm đuối nhìn
Tóc xõa buông lơi e ấp thẹn
Gót hài tha thướt dịu dàng xinh
Cùng môn giáo án hay trao ý
Chung sách trang thơ lắm tỏ tình
Lối ngõ hàng ngày anh mượn gió
Gởi lời thắm thiết ngại im thinh.
Ngoctuyencp

 
9..
Thinh vắng giữa trời gió nhẹ êm
Chờ mau đến lớp những bao đêm
Yêu kiều nét chữ ghi lên bảng
Tha thướt dáng hoa bước xuống thềm
Mặc khách treo châu chờ thỏ đến
Tao nhân nhả ngọc nắm tay kềm
Khéo tu kiếp trước nay tương ngộ
Duyên số đời sau nợ gánh thêm.

(Phantran)

 


Bài 09
Thinh không nhè nhẹ gió ru êm
Thức trắng ai hoài suốt cả đêm
Nắn nót phong thư- chờ đến lớp
Chắc chiu nét chữ - đợi bên thềm
Lòng chàng gửi tặng se tơ bén
Ý thiếp trông mong dệt cửi kềm
Hội ngộ nên đôi mong hạnh phúc
Vun trồng cuộc sống thiết tha thêm.
Ngoctuyencp

10.
Thêm nữa đi em chút phấn hồng
Tô son kẻ nét chấm xinh trông
Mảnh trăng thu vỡ nay hàn kín
Một thuở xuân lành đã đợi mong
Men rượu nồng cay say nắng hạ
Lửa tình sưởi ấm lạnh đêm đông
Nhà anh nghèo khó, giàu nhân hậu
Chung thủy bên nhau với tấm lòng.
(Phantran)



Bài 10
Thêm nhớ nhiều thương má ửng hồng
Không son chẳng phấn vẫn say trông
Đường xưa nắng đỗ còn săn đón
Lối cũ  mưa về mãi đợi mong
Rượu rót bâng khuâng ve gọi hạ
Tình trao bát ngát gió vào đông
Bình yên hạnh phúc không sang cả
Trân trọng quý yêu trọn cả lòng
.

Ngoctuyencp


Hãy gửi cho anh chút nắng hồng
Ngoài kia sớm đợi tối hoài trông
Đông sang gió Bắc ào ào thổi
Khúc nhớ trời Nam khẽ khẽ mong
Lắm lúc mơ về nơi lửa hạ
Nhiều khi mộng tới chốn chiều đông
Vòng tay mình nắm trao lời hẹn
Dù cách xa nhau... có tấm lòng.
AnhDuc


(Họa thơ Anh Đức)

 Mùa sang  gửi nắng ánh màu hồng

    Gói cả tin yêu với đợi trông

   Lạnh lẻo mây buồn  mưa lất phất

   nhớ nhung  lá rủ gíó manh mong

   Khăn choàng lúc trước  trao đêm hạ

    Áo ấm  khi xưa  tặng  sáng đông

  Ước hẹn bao giờ sao luyến nhớ

  Dù xa  vạn lý  hãy  yên lòng

  Ngoctuyencp

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

MỜI BẠN (HỌC THƠ ĐƯỜNG)


MỜI BẠN
 
Dòng kênh  uốn lượn giữa quê  đồng
Lặng lẽ  âm thầm đã mấy đông
Súng trắng ngâm mình trong  nước ngọt
Sen hồng  vươn cánh giữa  dòng sông
Lục bình tím thẩm  màu  hoa  đợi
Điên điển vàng tươi sắc  gợn trông
Mời đến Miền Tây xem cá nhảy
Nghe hò điệu lý  vẳng  thinh không…
Ngoctuyencp

CÓ- KHÔNG- VUI -BUỒN (HỌC THƠ ĐƯỜNG)

Họa thơ trăng mùa đông -


Có con đường nhỏ có vòng tay

Có một chiều mưa ướt đẩm ngày
Có phút hồn nhiên môi mắt lịm
Có giây kỳ diệu gối chăn đầy
Có đời căn mạch nghe tình dậy
Có đất vươn mình đợi nắng vây
 

Có biển cùng ta đi ngủ sớm
Có ai nhớ chuyện đã yêu này.

Trăng Mùa Đông

______________________
_____

___________________________


 Họa:  KHÔNG

Không tiếng giả từ không vẫy tay

Không buồn đôi chữ báo tin ngày
Không tiền chỉ tấm lòng chưa đủ

Không của nên duyên phận chẳng đầy
Không đổi tình đầu hương vướng vít
Không ngờ phút cuối mệnh bao vây
Không ngăn giọt lệ lời trăn trối
Không ngớt đề thơ viếng mộ này

Cao Linh Tử

vui
Vui thật chiều nay được nắm tay
Vui nhiều mắt ướt thấm bao ngày
Vui bừng hạnh phúc thương vời vợi
Vui bén hương nồng nhớ đủ đầy
Vui khóc mưa tràn sầu nối tiếp
Vui cười sương rớt quạnh bao vây
Vui chi một khắc ngàn năm luyến
Vui gửi đường xa chỉ phút này...


Buồn
Buồn mưa quạnh quẽ mất vòng tay
Buồn nắng trên cao đỗ suốt ngày
Buồn nhớ chia ly đêm khóc ngất
Buồn trông tiễn biệt dạ vơi đầy
Buồn vang vọng tiếng tình mê ngủ
Buồn hắt hiu lời ý bủa vây
Buồn cả khuya đơn chăn chiếu lạnh
Buồn trăng đối bóng với Quỳnh này
Ngoctuyencp

LÒNG MẸ ( HỌC THƠ ĐƯỜNG)



Lòng mẹ thương con ví biển đông
Bao la bát ngát nước mênh mông
Hy sinh vóc hạc đời mưa gió
Chẳng quãng thân cò kiếp bảo dông
Dưỡng dục cù lao ân chín chữ
Sinh thành muối mặn nghĩa ngàn sông
Chiều nay tựa cửa chờ mong trẻ
Rộn bước chân về mắt cứ trông
Ngoctuyencp

( Hoạ bài : Tình Mẹ của Ngoctuyencp)
Tình Mẹ như trời nước biển đông
Lòng vàng một tấm rất minh mông
Cả đời vất vả bao sương gió
Năm tháng gian lao lắm tố dông
Yêu nước thương con nào kể chữ
Vì chồng giữ phận mấy phiền sông
Công lao to lớn hơn nguồn suối
Để mãi muôn thời sáng gương trông.
Hải Đăng 3-12-2012



Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha.
Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân Cha che chở đời con.
Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc.
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không ?
SN( Sưu tầm)

Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
SN(sưu tầm)



Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

VỊNH CÂY CAU (HỌC THƠ ĐƯỜNG)



VỊNH CÂY CAU
Bìa sân đứng thẳng vượt hư không
Tạo dáng thanh tao chốn ruộng đồng
Lơ lửng trăng treo tàu cánh phụng
Lam nham mốc bám rể râu rồng
Quạt mo dỗ giấc thằng cu tí
Ruột trái têm trầu khách lão ông
Quả phẩm làm đầu xưa lục lễ
Bây giờ thất sủng khó tìm trông.

Cao Linh Tử



    QUÊ NGOẠI
Quê ngoại hàng cau vượt khoảng không.
Sân nhà đón gió thổi từ đồng.
Trưa nồng nắng tỏa tàu  hình phượng
Chiều đượm mưa bay lá dáng rồng.
Nhung nhớ  chốn xưa  cùng cháu chắt
Bồi hồi  nơi củ   có bà ông.
Tìm về  cảnh vật không  thay đổi
Kỷ niệm ngày nao cứ mãi trông.
Ngoctuyencp

Họa bài VỊNH CÂY CAU của anh CLT
Một góc sân nhà tự tại không ?
Bao ngày bao tháng giữa quê đồng
Đung đưa trước gió tàu đuôi phượng
Thoang thoảng sau hè hoa vẫy rồng
Mo bẹ bó cơm cho lũ trẻ
Ruột cau trầu giã biếu bà ông
Cây ơi, năm tháng còn đâu nữa !
Thời thất lòng buồn, mắt đáo trông…
Điều Giản Dị, ngày 12/10/2012

Dạo đồng ,
HỌA: VỊNH CÂY CAU-CAOLINHTỬ
Gió nhiều trời mát nắng thì không/
Thư thả dạo chơi ngắm ruộng đồng /
Thấy cảnh đàn cò bay sải cánh /
Nhìn mà cứ tưởng lượn hình rồng /
Thăm đồng lâu lắm nay thời có /
Không nghĩ mình giờ được gọi ông /
Khắc khoải ngày nào là đứa trẻ /
Bây giờ luyến tiếc tuổi xuân trông./
KinhHoangVuiVui