Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

QUÊ TÔI VÀO MÙA



Quê tôi tỏa lạnh báo vào đông
 
Má phính em thơ ửng phấn hồng
 
Áo ấm nguyên màu thêm ý  thắm
 
Khăn choàng muôn sắc đượm tình nồng
 
Cánh đồng chờ cấy chào mùa mới
 
Thửa ruộng đang cày đón nước trong
 
Điệu lý câu hò vang khắp xóm
 
Nghĩa đời chan chứa thỏa chờ trông

Ngoctuyencp

BẾN NHỚ



 

Lang thang bến nhớ giữa trời thanh

Chút nắng còn vương hẹn gió lành

Ráng đỏ nhuộm đầy làng mạc xám

Mây đen phủ khắp ruộng đồng xanh

"Thuyền xa bến đổ" nhiều mơ ảo

"Một cỏi đi về" ít mộng thành  

Mặt nước sông buồn chuyên chở mãi

Đò xưa tách bến cứ trôi nhanh...

Ngoctuyencp
 

TÌM BẠN XƯA




NHỚ NGUYỄN XUÂN BẢNG   
          _______________________                                         
                                                    NLM 4 - 1975

 
Chia tay từ buổi sáng thay màu
Chẳng biết bây giờ bác ở đâu?
Sức khỏe gia đình thay mấy nỗi?
Cuộc đời  công việc đổi ra sao?
Tây Ninh cơm thiếu cười chia bữa
Long Định xe còi đạp chở nhau
Bài hát sau cùng bao  bịn rịn
Nhớ mà khó gặp tuổi càng cao.
 
Cao Linh Tử

 
NHỚ BẠN

Bịn rịn rời nhau tóc đổi màu

Bây giờ chẳng biết bạn nơi đâu

Bao năm cách trở còn hay mất ?

Mấy nổi muộn phiền hết thật sao??

Tháng lại trời xa mơ gặp gở

Ngày qua ngõ cũ mộng bên nhau

Xế chiều tiếng đã bay cùng gió

Khúc hát sao cùng vẫn chí cao

Ngoctuyencp
 

Bài thơ trên thầy Cao Linh tử muốn tìm lại bạn mình...một người bạn mà 36

năm không gặp được...Nổi nhớ bạn thân cũng như đau đáo về một thời tuổi trẻ
đầy nhiệt huyết đã trôi đi theo năm tháng cuộc đời...Ngoctuyencp họa lại với
nổi trân trọng tình bạn tri âm...Và Ngoctuyencp hy vọng các bạn blog mình sẽ
là đường dây liên kết giúp giùm thầy Cao Linh Tìm được bạn mình...Mong rằng
người bạn xưa của thầy vẫn còn trong cuộc sống. này và vẫn nhớ về ngày xưa
cái thuở..cùng chung học chung một mái trường...

Ngoctuyencp trân trọng !!!


 

ƯỚC BÌNH AN HỌA THƠ CAO LINH TỬ


VƯỜN HOANG

Trăn trở tinh anh bóng nguyệt tàn

Bên đời tuyết phủ muốn lìa tan

Âm u chiếc lá mù sương đọng

Lặng lẽ thân mai nước mắt tràn

Tắt lửa đêm dài hơi giá lạnh

Tủi lòng hoa héo mảnh vườn hoang

Xót thương trách kẻ bày oan nghiệt

Thầm nguyện ơn lành năm tháng an.


Cao Linh Tử

 
HỌA
 

 ƯỚC BÌNH AN

Mưa khuya khắc khoải bóng trăng tàn

Thánh thót cung rơi giọt vỡ tan

Buốt lạnh tâm sầu nhìn gió lướt

Nhói đau hồn nhớ ngắm sương tràn

Bâng khuâng thổn thức đời thêm dở

Lặng lẽ ai hoài kiếp sống hoang

Héo hắt đêm dài chờ nắng sáng

Ngày vui rạng rở ước bình an

Ngoctuyencp


HỌA ( Com nhà Hướng Dương)

BẤT AN

Ngắt cánh hoa rơi đã héo tàn

Bâng khuâng một thoáng giấc mơ tan

Ân tình vạn nẻo đôi mi khép

Nhân nghĩa muôn đường nước mắt tràn

Bến lạ đìu hiu heo hút vắng

Bờ quen yên ả lặng lẽ hoang

Thời gian chảy mãi mênh mang khóc

Chợt thấy ưu phiền mộng bất an

Ngoctuyencp

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

CHIỀU NÚI SAM

Ngày đã tắt hoàng hôn lại phủ.

Tóc bay gió lộng mây vần vũ.

"Bạch Vân"đỉnh núi mộng gương xưa.

"Hương Phạm"Lưng đồi hoài tích cũ.

Phiến đá sầu thương tuế nguyệt trơ.

Ngàn cây luyến nhớ dạ quyên rũ.

Lưng trời chầm chậm nhạn về đâu.

Cánh én chao nghiêng tìm hướng ngủ

(NGOCTUYENCP)


THĂM NÚI QUÊ EM

Quê em núi thấp ngàn mây phủ

In dấu địa linh nhân kiệt vũ

Đảnh Bạch Vân man mác nghĩa xưa

Ngôi Hương Phạm lặng lờ ân cũ

Vong thân vị quốc mãi gương treo

Xuất thế lưu danh dù cốt rũ

Mỗi bước ngậm ngùi nhớ cố nhân

Bóng chiều chưa muốn tìm nơi ngủ.

Cao Linh Tử

10/4/2012


HỌA:

Bên Tây Hồ

Lăn sóng Hồ Tây sương sớm phủ

Soi mình liễu chải, chim xòe vũ

Lung linh mặt nước nổi trời xuân

Lấp lánh hoàng hôn thay sắc cũ.

Yên Thái nhịp cày bạn lắng nghe

Nghi Tàm bóng trúc trăng nghiêng rũ

Lao xao lá rụng chạm tâm hồn

Có lẽ đêm nay ta khó ngủ.

(ĐỖ ĐỨC)


HỌA:

CHIỀU AN GIANG

Gió đến chiều về mây ráng phủ.

Hoàng hôn tím ngắt trời phong vũ

Quê hương một dãy gấm hoa xưa.

Đất nước muôn trùng hào khí cũ.

"Thất Sơn" hùng vĩ đá lạnh rêu.

"Cửu Long " dòng chảy quyện bờ rũ.

Nắng tà lãng đãng chẳng buồn nghe.

Nhạn khóc lạc bầy tìm chỗ ngủ.

(Ngoctuyencp)

Hoàng hôn xuống núi dường đi...ngủ

Bóng tối trùm khăn con đường cũ

"Bạch Vân" núi gác giọt sao khuya

"Hương Phạm" lầu treo làn sương phủ

Phiến đá chân đồi nhớ nhung mang

Hàng liễu ven bờ lưu luyến giữ

Yêu thương ôm ấp bóng người xa

Ân tình gửi lại nơi cái thủa

Anh Vũ


ĐÊM SÔNG HƯƠNG

Hoàng hôn lặng lẽ màn sương phủ
Thiên Mụ chuông rền theo Trấn Vũ
Núi ngự ai hoài thành quách xưa
Hương giang trầm lắng hồn người cũ
Câu bình chạm tận đáy hoang liêu
Lời phú vút lên trời héo rũ
Trôi nỗi hư hao đò Vỹ Dạ
Huế xưa gối mộng dòng Hương ngủ
hon-ma






Vầng dương hé mở ở phương đông
Lố dạng bừng lên cuối nhánh sông
Dãi đỏ in hình soi bóng  nước
 Dòng xanh gợi dáng biết sâu nông
Tre ngà lã ngọn đùa màu nắng
Phương vỉ ru tình cợt cỏi không
Chói sáng muôn màu vui rực rở
Hân hoan vạn sắc ửng trời đông

Ngoctuyencp

 Ráng đỏ trời xa rực ánh hồng
Vầng dương ngấp nghé mặt biển đông
Người xe rộn rả chen tấp nập
Lời kêu inh ỏi réo chợ đông
Phố phường náo nức đua ngày mới
Làng quê phơi phới trãi nắng hồng
Phồn hoa đô hội người khen: mới
Củ : tôi thanh thản quê hừng đông.....
*
Anh cũng thích lắm một vùng quê thanh bình,
có hương cau bát ngát,soi bóng lung linh
có hàng tre nghiêng chiều đưa bóng xế,
có tiếng sáo diều ru lặng ánh bình minh,
và có ai vẵng xa đưa khúc hát chân tình....
*

Thiên Tình ca 

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

BẾN BỜ

NHỚ CỐ HƯƠNG

Xuôi dòng Thường Phước nhớ Tân Châu

Nước đổ phù sa đắp bến cầu

Đất lở bao lần dời mộ chí

Sông bồi mấy lượt đổi cồn dâu

Quê hương mờ dấu người xa lạ

Xứ sở đậm màu nghĩa thắm sâu

Lững thững lục bình trôi biệt dạng

Thương nguồn lìa cội có về đâu  !

Cao Linh Tử

 
 BẾN BỜ

Bảng lảng mây chiều lắm giọt châu

Mưa rơi lất phất đứng bên cầu

Phù sa cuồn cuộn ôm bờ cát

Dòng chảy êm đềm lượn bến dâu

Đậm nhạt xa xăm thuyền lướt nhẹ

Tỏ mờ hiu hắt nước nông sâu

quê hương ký ức là nguồn cội

Tím lục bình trôi chẳng tấp đâu

Ngoctuyencp

 
NHỚ CỐ HƯƠNG

Cây đa đò cũ cánh đồng trâu

Vạt lúa dòng sông mấy nhịp cầu

Lở nhịp cung tàn trăng rớt bóng

Hòa câu thương khúc nước ngàn dâu

Trở trời bóng đỗ đêm trầm mặc

Đổi gió hồn vong ngày vực sâu

Thảng thốt trông trời cơn nước khát

Hoài hương luống thẹn cảnh còn đâu!

MaiTrangHuynh

 
QUÊ
.
Thu đỏ lá vàng nắng rắc châu

Trời xanh nghiêng bóng ngả chân cầu

Xa xa vài dặm kia thành phố

Biếc biếc mấy điền đó bãi dâu

Sông Đuống một dòng luôn nghĩa nặng

Đông Anh muôn thủa mãi tình sâu

Ai về xứ Bắc quê ta đó

Xin nguyện làm đò, khách tới đâu

.AnhDuc