CÕI THỰC - HƯ
Sắc sắc – không không cõi thực hư
Vô minh có biết đến răng chừ?
Thân nơi Trần thế trăm năm ấy
Hồn chốn Hư vô muôn kiếp như
Đêm ngắm ánh trăng lòng đắm đuối
Khuya nghe tiếng gió dạ tương tư
Luân hồi xuôi ngược bao duyên nợ?
Sắc sắc – không không cõi thực hư
(Hat Cat)
Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013
Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013
Tự Cảm
Thơ
Giữa Đỉnh Trời
Lên đỉnh cao ngồi gọi gíó mây
Tóc phơ bạc trắng
suốt đêm ngày.
Sầu men chếch choáng hai hàng lệ
Tiếc bút ơ
hờ một cánh tay.
Vỗ đá, hỏi
tình trơ với đá?
Uống say, gạn nhớ
lúc cuồng say!
Thơ ta hóa mộng trong trời đất
Thành bóng chim chiều vút cánh bay.
Lữ Thượng Thọ
Tự Cảm
Lưng bầu rượu trắng uống cùng mây
Ngất
ngưỡng men cay suốt tháng ngày
Núi thẳm phù Vân
trời đỗ lệ
Non xanh khởi thủy đá
kề tay
Nghêu ngao vịnh cảnh
nhìn đời khóc
Thất thểu đề thơ ngắm
gió say
Thắm thiết hồn phiêu ta dệt mộng
Mưa rơi giọt nhẹ chẳng buồn bay
Ngoctuyencp
Dầm men chếnh choáng không còn lệ
Cắn bút bồi hồi chẳng động tay
Ru tình hoài bạn lúc cuồng say
Thơ ta rối rắm pha lẫn đất
Gạn mãi mà tình vẫn chẳng bay
Một mình ngất ngưỡng giữa trời mây
Gió lộng, mây trôi suốt đêm ngày
Dầm men chếnh choáng không còn lệ
Cắn bút bồi hồi chẳng động tay
Gõ đá hỏi người sao sắt đá
Ru tình hoài bạn lúc cuồng say
Thơ ta rối rắm pha lẫn đất
Gạn mãi mà tình vẫn chẳng bay
thanhthuoczvolen
TỰ NHỦ LÒNG
Từ ngày lâm bệnh sống như mây
Mộng mị thẩn thờ suốt tháng ngày
Bảng lảng hồn thơ còn rơi rớt
Nhọc nhằn viết lách trái bàn tay
Hồn thơ tha thướt còn đâu nữa
Lòng dạ não nề tựa tửu say
Oi hời còn đâu ngày sung mãn
Thân già tóc bạc cố phơ bay
Ngocdunglyhoa
Thăm thẳm núi đèo vượt tháng ngày /
Không quản nắng mưa tầm bạn hữu /
Hôm nay nắm chắc Hoài Hoa tay /
Mong rằng không rớt khỏi đoàn đội /
Bình loạn đường thơ chuẩn bị say /
Thơ dở tình nồng vẫn thắm đượm /
Rượu vào vần ra chút men bay /
TỰ NHỦ LÒNG
Từ ngày lâm bệnh sống như mây
Mộng mị thẩn thờ suốt tháng ngày
Bảng lảng hồn thơ còn rơi rớt
Nhọc nhằn viết lách trái bàn tay
Hồn thơ tha thướt còn đâu nữa
Lòng dạ não nề tựa tửu say
Oi hời còn đâu ngày sung mãn
Thân già tóc bạc cố phơ bay
Ngocdunglyhoa
Thăm nhau đi gió về cùng mây /
Thăm thẳm núi đèo vượt tháng ngày /
Không quản nắng mưa tầm bạn hữu /
Hôm nay nắm chắc Hoài Hoa tay /
Mong rằng không rớt khỏi đoàn đội /
Bình loạn đường thơ chuẩn bị say /
Thơ dở tình nồng vẫn thắm đượm /
Rượu vào vần ra chút men bay /
Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013
CẢM CHIỀU
Mé tây bảng lãng ngã về đâu
Nắng rớt hoàng hôn gió tóm thâu
Dịu vợi mây trôi nhìn lá khóc
Nắng rớt hoàng hôn gió tóm thâu
Dịu vợi mây trôi nhìn lá khóc
Mênh mang én liệng ngóng trời sầu
Dòng xuôi khúc hát thêm niềm nhớ
Nước ngược câu hò đượm nổi đau
Khúc khuỷ đường đê chân bước vội
Chiều về Khói bếp toả trên đầu
Ngoctuyencp
TIỂU MÃN
Chiều nay mây cuốn trôi về đâu
Gió thổi từng cơn giật muốn thâu
Gác mái chèo khua cha vội lái
Dong buồm lèo lái chú mong cầu
Xa xa sấm dậy trời giận dữ
Xào xạc mưa tuôn đất thấm đau
Tiểu mãn hàng năm ngày nguyệt kỵ
Đồng trôi đê vỡ nước ngập đầu
Ngocdunglyhoa
THÔI RỒI !
Tham vàng bỏ ngãi lạ gì đâu
Chỉ có mình ta lạnh buốt thâu
Lủi thủi buồn hiu trong gió rét
Bơ vơ vất vưởng giữa mây sầu
Dòng sông thưở ấy còn chua xót
Bến nước năm nào mãi đớn đau
Phụ bạc nhau chi lòng dạ đắng
Thôi rồi ! dã biệt mối tình đầu.
Hải Đăng
TIỂU MÃN
Chiều nay mây cuốn trôi về đâu
Gió thổi từng cơn giật muốn thâu
Gác mái chèo khua cha vội lái
Dong buồm lèo lái chú mong cầu
Xa xa sấm dậy trời giận dữ
Xào xạc mưa tuôn đất thấm đau
Tiểu mãn hàng năm ngày nguyệt kỵ
Đồng trôi đê vỡ nước ngập đầu
Ngocdunglyhoa
THÔI RỒI !
Tham vàng bỏ ngãi lạ gì đâu
Chỉ có mình ta lạnh buốt thâu
Lủi thủi buồn hiu trong gió rét
Bơ vơ vất vưởng giữa mây sầu
Dòng sông thưở ấy còn chua xót
Bến nước năm nào mãi đớn đau
Phụ bạc nhau chi lòng dạ đắng
Thôi rồi ! dã biệt mối tình đầu.
Hải Đăng
Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013
THÂN CÒ
Kiếp cò lặn lội cũng vì con
Héo hắt ngày trôi đến mỏi mòn
Cực nhọc thân hao mòn vóc hạc
Âm thầm dáng lụn hết vàng son
Chiều mưa nước mắt hòa no đói
Trưa nắng mồ hôi thấm dại khôn
Bạc tóc đường trơn chân vẫn bước
Chua cay chịu đựng mãi vùi chôn
Ngoctuyencp
Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013
"SUỐI NGUỒN KÝ ỨC"..
.Trong tim ai cũng có một dòng sông.....Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già..."Đã hơn nữa đời người chậm rãi trôi qua, mang theo những thăng trầm vui buồn của cuộc sống.Tôi cũng thế mái đầu đã lấm tấm sương pha.Vậy mà sao bao bộn bề của cuộc sống tôi vẫn đau đáo,quay quắt về một nỗi nhớ rất bình yên.Quay về thời tuổi nhỏ.Quay về căn nhà tự tổ ấm của tôi.Nơi đó tôi có ông bà, cha mẹ.Có chị em quây quần bên nồi khoai luộc nóng hổi những đêm mưa,Những rổ bắp nấu mỗi trưa hè.chia nhau từng miếng bánh bà cho.Xúng xính từng manh áo mẹ may dưới ánh đèn dầu.
Quê tôi là vùng sông nước phì nhiêu.có cánh đồng chạy dài thẳng tắp cánh cò.Có lũy tre làng quanh năm rợp bóng ,Có hàng Râm bụp trước mỗi sân nhà.Có con trâu tuổi thơ rượt đuổi ,có cánh diều mơ ước bay xa...Có tiếng trống lân ngày tết rộn ràng,,có đêm khuya canh nồi bánh tét...tất cả hòa quyện trong tôi.Làm nên một vùng mênh mang ký ức...
Cuộc sống trôi đều ,chúng tôi lớn lên mang theo hoài bảo cuộc đời ra đi.đễ lại quê nhà với bao kỷ niệm.Đễ lại góc mai già lặng lẽ đứng trước sân ,chứng kiến từng người thân yêu của chúng tôi ra đi ra đi mãi mãi...một người ông nhân hậu,một người bà bao dung,một người cha suốt đời vì con....Giờ chỉ còn lại căn nhà ấy một người mẹ,già còng tóc bạc,sớm chiều vui với bao kỷ niệm lặng lẽ trong góc đời của mình.Từng góc cột gổ mun xưa củ,Từng bộ lư đồng sáng loáng trên bàn thờ,từng bộ ván mát rượi trong nhà,nơi đâu cũng là kỷ niệm cả cuộc đời của mẹ.
Hằng năm mỗi dịp tết lể giổ chúng tôi lại quây quần ...rồi lại ra đi..đễ lại nơi ấy người mẹ già nhớ thương quay quắt...
Có những lần nhớ thương,mệt mỏi vì công việc tôi lại về...căn nhà lại hoan hỉ đón tôi như một đứa bé ngày nào.vẫn bộ chỏng tre trước nhà,vẫn chiếc gối thơm mùi quen thuộc.Hàng lu nước mưa vẫn mát rượi.Hình ảnh mẹ trong chiếc áo túi ngồi ngoáy trầu trò chuyện cùng tôi.Sau giấc ngũ yên bình tôi thức dậy ,mẹ lại lui cui nhóm bếp nướng bắp ,nấu khoai..Mẹ ngồi kế bên tôi nắm tay vuốt tóc tôi như thời tuổi nhỏ.Ánh mắt bà vui lên với nụ cười móm mém.kể huyên thuyên bao chuyện buồn vui.Tôi ôm lấy mẹ như tận hưởng mùi thơm quen thuộc của bầu sửa đặt biệt được ướp bằng cả cuộc đời gian truân của mẹ.Bà đã sống với căn nhà củ kỷ quê xưa.Vẫn chiếc bàn thờ ấm cúng khói hương với linh hồn của những người đã khuất...và tôi lại ra đi mang theo bóng mẹ khuất dần sau ngõ.mẹ biết chắc rằng tôi những đứa con của mẹ sẽ quay về.đễ căn nhà này rộn rả tiếng cười.Mẹ biết chắc rằng căn nhà này không thể thiếu trong mỗi đứa con của mẹ.dù đang ở đâu xa trong trái đất này.Tôi rất tâm đắc bài thơ của nhà thơ Thanh Nguyên...
."Dù có đi một vòng quả đất tròn.
Người mong con mỏi mòn không ai khác hơn ngoài mẹ..."
.............Vâng chúng con sẽ quay về mẹ ạ....!!!!
..............................
Tóc điểm bạc
vì thời gian nhanh quá...
Ta nhớ hoài
Ngày củ dấu yêu ơi...
Thơ thẩn mấy
Đời người không gian dối
thật lòng đau...
Khe khẽ tiếng thở dài.............
LÒNG MẸ
Lòng mẹ thương con ví biển đông
Bao la bát ngát nước mênh mông
Hy sinh vóc hạc đời mưa gió
Chẳng quản thân cò kiếp bảo giông
Dưỡng dục cù lao ân chín chữ
Sinh thành muối mặn nghĩa ngàn sông
Chiều nay tựa cửa chờ mong trẻ
Rộn bước chân về mắt cứ trông
Ngoctuyencp
SÔNG NƯỚC QUÊ HƯƠNG
(Cảm tác từ bài viết “Suối Nguồn Ký Ức”của Ngọc Tuyền,An Giang)
Tặng Ngọc Tuyền
Quê tôi sông nước mênh mông
Phù sa thắm đỏ cánh đồng biếc xanh
Nửa đời bơn trải trôi nhanh
Thăng trầm muôn nỗi hết xanh mái đầu
Pha sương mưa nắng dãi dầu
Tình quê vẫn mãi tươi màu trong tôi
Trở về trong dạ bồi hồi
Căn nhà tự tổ mấy đời thương yêu
Ông bà cha mẹ chiều chiều
Chị em huynh đệ thương yêu tháng ngày
Củ khoai cái sắn cầm tay
Chia nhau san sẻ đắng cay ngọt bùi
Còn nghèo nhưng dạ lòng vui
Nhớ ơn người khuất bùi ngùi tiếc thương
Bàn thờ nghi ngút khói hương
Cháu con báo hiếu đèn hương sớm chiều
Quê tôi đồng nước phì nhiêu
Cò bay thẳng cánh sáo diều dừa xanh
Tươi hàng râm bụt trước sân
Thương con trâu mộng dành phần tôi chăm
Xuân về tết đến hàng năm
Canh nồi bánh tét ngồi nằm tới khuya
Chợt nghe gà gáy giao thừa
Mênh mang ký ức cũng vừa sang xuân
Thời gian nhanh tựa chuông ngân
Lớn lên hoài bão mấy lần ra đi
Quê hương trong dạ tạc ghi
Thu qua mấy độ xuân thì về thăm
Mai già lặng lẽ bao lăm
Trước sân chứng kiến trăm năm cuộc đời
Biết bao vật đổi sao rời
Giờ đây bóng mẹ già ngồi chờ con
Cả đời một tấm lòng son
Thương chồng dành trọn cho con hết lòng
Củ khoai trái bưởi trái bòng
Phần con xa vắng mẹ mong ngày về
Mẹ là mái ấm tình quê
Dòng sông đồng lúa tràn trề thương yêu.
Hải Đăng
Huynh có bài hoạ cùng thi hữu Ngoctuyên
NỐI NGHIỆP
Đêm nằm thương cha trời tiết đông
Lòng mãi âu lo biển quá mông
Nước đục khua chèo băng sóng dữ
Gió lùa xếp cánh vượt mưa giông
Nuôi con khôn lớn từ nơi biển
Dưỡng dục thành danh tại ngàn sông
Khôn lớn mai sau con nguyện ước
Nên người hữu dụng kẻo cha trông
Ngocdungqp
Mẹ là khúc hát dân ca
Cánh cò bay lả bay la trên đồng
Mẹ là biển rộng mênh mông
Tình cao như núi Thái Sơn ngút ngàn...
Mẹ là ánh sáng hào quang
Là vầng trăng tỏ soi đường con đi
Con đi lệ ướt tràn mi
Lòng luôn nhớ mẹ những khi mưa chiều
Một mình quạnh quẽ đìu hiu
May từng cái áo chắt chiu dụm dành
Nuôi con đến tuổi trưởng thành
Làm người hữu dụng, công danh giúp đời
Ngàn câu không nói thành lời
Mẹ là tất cả tuyệt vời mẹ ơi!
MỪNG NGÀY CỦA MẸ
Chúc cho các Mẹ luôn an vui, khỏe mạnh và là người mẹ

TÌNH MẸ
Mẹ là khúc hát dân ca
Cánh cò bay lả bay la trên đồng
Mẹ là biển rộng mênh mông
Suốt đời tận tụy vì chồng, vì con
Mẹ là nghĩa nặng tình son
Tình cao như núi Thái Sơn ngút ngàn...
Mẹ là ánh sáng hào quang
Là vầng trăng tỏ soi đường con đi
Con đi lệ ướt tràn mi
Lòng luôn nhớ mẹ những khi mưa chiều
Một mình quạnh quẽ đìu hiu
May từng cái áo chắt chiu dụm dành
Nuôi con đến tuổi trưởng thành
Làm người hữu dụng, công danh giúp đời
Ngàn câu không nói thành lời
Mẹ là tất cả tuyệt vời mẹ ơi!
MỪNG NGÀY CỦA MẸ
Chúc cho các Mẹ luôn an vui, khỏe mạnh và là người mẹ
gương mẫu yêu thương sống động, luôn đem lại niềm vui,
hạnh phúc ấm áp cho gia đình.
Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013
TÌM BẠN
Thay cho lời chào gặp lại sau hơn nữa năm xa cách vì không gì quý hơn tình cảm ngoctuyên nhé:
TÌM BẠN
Các bạn thân mến!Còn ít ngày nữa thôi là YAHOO VN khóa cổng. Cuộc chia tay đã gần kề, dù rằng mỗi người đã tìm nơi làm nhà, dựng quán ở xứ người tiếp tục giao lưu thường nhật mấy lâu nay. Nếu không có căn nhà chốn cũ, thì có lẽ chúng ta không dễ gì biết được nơi ở mới của nhau. May thay, ta đã có chuẩn bị từ trước, nên sự mất liên lạc không đáng kể.
Còn tôi sau mấy ngày lang thang vất vả,mới tìm đến được nhà Ngoctuyêncp (BLOG HOÀI HOA TRẮNG), một Blog quen biết gần một năm nay. Trời ơi! Vắng hiu vắng hắt, một gian nhà trống buồn ơi là buồn. Tôi thẩn thờ lần tìm đến nơi mà trước đây nàng với tôi hay đề thơ vịnh cảnh. Tình cờ tôi nhìn thấy bài thơ mà Blog Ngoctuyêncp để lại trên bàn. Bài thơ đường luật rất hay và cảm động vô cùng. Tôi không cầm lòng được, liền coopy lại đây để chúng ta cùng nhau chia sẻ:
Gặp được nhau đây bởi luật đường
Câu từ sâu lắng nổi buồn vương
Tứ lời cố gắng thêm thơ ngẫu
Ý chữ dồi mài vẹn áng chương
Bằng hữu tâm giao chân thật tỏa
Bạn bè trí hảo tự nhiên hương
Ngày mai sáng đẹp cho đời sống
Kết chặt thân tình lắm mến thương
Ngoctuyencp
Chỉ vẻn vẹn tám câu theo thể thơ đường luật, nhưng
Ngoctuyêncp đã gữi gắm bao điều thương nhớ ,tiếc nuối
lòng mình đối với bạn bè thi hữu mấy lâu nay. Vì không có địa chỉ để lại nên tôi phải đề thơ dán lại với mong mõi thế nào Ngoctuyêncp cũng quay lại nhà mình trước ngay cổng khóavà may ra nàng sẽ tìm tôi nối lại tình bạn hữu lâu nay :
GỮI NGOCTUYÊNCP
Quay về nơi củ tìm người xưa
Tìm áng thơ hay với bóng dừa
Đường thơ vung vãi người đâu tá
Hoa trắng nằm im với bút xưa
Kìa hình ai đó treo lơ lửng
Có bóng người vào vắng chủ thưa
Tâm giao bằng hữu còn đâu nữa
Đũa Ngọc lẽ đôi cảnh thiếu thừa
Ngocdungqb
Thì ra chúng ta sống trong mạng ảo có khác gì nhân cách, tình cảm ,ước vọng của đời thực
...........................
TÌM BẠN
Các bạn thân mến!Còn ít ngày nữa thôi là YAHOO VN khóa cổng. Cuộc chia tay đã gần kề, dù rằng mỗi người đã tìm nơi làm nhà, dựng quán ở xứ người tiếp tục giao lưu thường nhật mấy lâu nay. Nếu không có căn nhà chốn cũ, thì có lẽ chúng ta không dễ gì biết được nơi ở mới của nhau. May thay, ta đã có chuẩn bị từ trước, nên sự mất liên lạc không đáng kể.
Còn tôi sau mấy ngày lang thang vất vả,mới tìm đến được nhà Ngoctuyêncp (BLOG HOÀI HOA TRẮNG), một Blog quen biết gần một năm nay. Trời ơi! Vắng hiu vắng hắt, một gian nhà trống buồn ơi là buồn. Tôi thẩn thờ lần tìm đến nơi mà trước đây nàng với tôi hay đề thơ vịnh cảnh. Tình cờ tôi nhìn thấy bài thơ mà Blog Ngoctuyêncp để lại trên bàn. Bài thơ đường luật rất hay và cảm động vô cùng. Tôi không cầm lòng được, liền coopy lại đây để chúng ta cùng nhau chia sẻ:
Gặp được nhau đây bởi luật đường
Câu từ sâu lắng nổi buồn vương
Tứ lời cố gắng thêm thơ ngẫu
Ý chữ dồi mài vẹn áng chương
Bằng hữu tâm giao chân thật tỏa
Bạn bè trí hảo tự nhiên hương
Ngày mai sáng đẹp cho đời sống
Kết chặt thân tình lắm mến thương
Ngoctuyencp
Chỉ vẻn vẹn tám câu theo thể thơ đường luật, nhưng
Ngoctuyêncp đã gữi gắm bao điều thương nhớ ,tiếc nuối
lòng mình đối với bạn bè thi hữu mấy lâu nay. Vì không có địa chỉ để lại nên tôi phải đề thơ dán lại với mong mõi thế nào Ngoctuyêncp cũng quay lại nhà mình trước ngay cổng khóavà may ra nàng sẽ tìm tôi nối lại tình bạn hữu lâu nay :
GỮI NGOCTUYÊNCP
Quay về nơi củ tìm người xưa
Tìm áng thơ hay với bóng dừa
Đường thơ vung vãi người đâu tá
Hoa trắng nằm im với bút xưa
Kìa hình ai đó treo lơ lửng
Có bóng người vào vắng chủ thưa
Tâm giao bằng hữu còn đâu nữa
Đũa Ngọc lẽ đôi cảnh thiếu thừa
Ngocdungqb
Thì ra chúng ta sống trong mạng ảo có khác gì nhân cách, tình cảm ,ước vọng của đời thực
...........................
Ngoctuyencp trân trọng những thâm tình mà anh Ngocdungqb nói riêng và tất cả anh chị em bạn bè blog nói chung...Ngoctuyencp rất xúc động chân thành...Mong chúng ta sẽ mãi mãi là bạn hữu chân tình ........Ngoctuyencp
Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013
VỌNG CỐ HƯƠNG (HỌA THƠ LA THỤY)
VỌNG CỐ HƯƠNG
Mây trời dõi bóng dạ nao nao
Ngocdungqb
Mây trời dõi bóng dạ nao nao
Hồi ức miên man cuộn sóng trào
Quảng Trị đường xưa ươm kỹ niệm
La Gi phố mới vắng tâm giao
Ly hương khắc khoải thương mưa bấc
Biệt xứ bâng khuâng nhớ gió Lào
Trở gối chập chờn chao cánh mộng
Vọng về quê cũ dấu yêu trao
LA THUỴ
HỌA: TRÔNG VỀ
Dõi mắt trông vời dạ khắc
nao
Quê hương
dịu vợi lệ mi trào
Ra đi bỏ
lại bao vương vấn
Cất bước mang theo bấy luyến
giao
Mấy nẻo phong trần mài miệt nhớ
Bao phương
lang bạt thuộc thông lào
Thời
gian chảy mãi quên màu tóc
Khát vọng
ngày nao ấm áp trao
Ngoctuyencp
Hoạ bài Trông về của Ngoctuyên
Xa cách bấy nay dạ nôn nao
Tình thân ly biệt lệ tuôn trào
Quên sao ngày ấy bao kỷ niệm
Nhớ mãi một thời mấy mến giao
Biền biệt kẻ đi đề xướng nhớ
Cặm cụi người về họa luyến lao
Nào ai biết được bao trăn trở
Gặp lại nhau rồi thoả ước ao?
Xa cách bấy nay dạ nôn nao
Tình thân ly biệt lệ tuôn trào
Quên sao ngày ấy bao kỷ niệm
Nhớ mãi một thời mấy mến giao
Biền biệt kẻ đi đề xướng nhớ
Cặm cụi người về họa luyến lao
Nào ai biết được bao trăn trở
Gặp lại nhau rồi thoả ước ao?
Ngocdungqb
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Xa xa vợi vợi chuyện hư hư
Thắt thẻo tơ lòng rối chẳng chừ?
Thắm thiết tình thơ vùi ý tận
Miên man nợ ái đoạn tâm như
Vườn Quỳnh gãy khúc thương Ngưu Chức
Phòng Trúc so dây xót Tử Tư
Tích củ bồi hồi bao nước mắt
Xa xa vợi vợi chuyện hư hư
Ngoctuyencp
Mờ ảo hư vô đâu biết chừ /
Nằm ngủ trong nhà mà tưởng lượn /
Ngồi tàu lá chuối tựa bay như /
Mây đưa gió thổi sao mà nhẹ /
Tâm sự cùng ai ấy chuyện tư?/
Trời sáng tỉnh ra ngồi một đống /
Mơ mơ mộng mộng thực hay hư?/
Tình hỡi tình ơi chồn thực hư
Đoạn trường phải chịu biết răng chừ
Lao đao một phận đời son trẽ
Khồn khổ duyên phần kiếp bạc như
Mấy chục tuổi đầu còn dang dở
Bao lần xuân đến vẫn riêng tư
Phận gái vô duyên đành bạc phận
Tình hỡi tình ơi chốn thực hư
NGOCDUNG
CHỚ CÓ HƯ
Cãi lại mẹ cha quả thật hư
Sinh thành nuôi dưỡng đến bây chừ
Đêm hôm vất vả bao ngày ấy
Sớm tối gian lao suốt tháng như
Cá chuối vì con nên đắm đuối
Đời người trọng nghĩa gác riêng tư
Đồng lần trả nợ cho trời đất
Mong mỏi tử tôn chớ có hư
Hải Đăng