RỒI CŨNG MỘT GÒ
Sử hồng lưu dấu mấy nghìn năm,
Kìa vết thậm thâm cuộn sóng ngầm.
Cỏng giặc xoay lưng hồn dân tộc,
Cuối đầu bợ gối kẻ ngoại xâm
Đua chen cuộc thế kim tiền trọng,
Đánh đấm đường trần cổ mấy mâm.
Con đỏ lạc bầy kêu thống thiết,
Vua quan tàn cuộc cũng gò nằm!
Sử hồng lưu dấu mấy nghìn năm,
Kìa vết thậm thâm cuộn sóng ngầm.
Cỏng giặc xoay lưng hồn dân tộc,
Cuối đầu bợ gối kẻ ngoại xâm
Đua chen cuộc thế kim tiền trọng,
Đánh đấm đường trần cổ mấy mâm.
Con đỏ lạc bầy kêu thống thiết,
Vua quan tàn cuộc cũng gò nằm!
Maitranghuynh
Lịch sử
Lịch sử âm vang suốt vạn năm
Tự hào kiêu hãnh chút lòng ngầm
Không lòn cúi mặt người gây hấn
Chẳng đỡ nâng trôn kẽ ngoại xâm
Cuộc chiến bao ngày đầy nước mắt
Thời tàn nhiều tháng sạch xôi mâm
Giật mình thảng thốt nhìn nhân thế
Đứng thẳng xuôi tay cũng đất nằm
Ngoctuyencp
Lịch sử âm vang suốt vạn năm
Tự hào kiêu hãnh chút lòng ngầm
Không lòn cúi mặt người gây hấn
Chẳng đỡ nâng trôn kẽ ngoại xâm
Cuộc chiến bao ngày đầy nước mắt
Thời tàn nhiều tháng sạch xôi mâm
Giật mình thảng thốt nhìn nhân thế
Đứng thẳng xuôi tay cũng đất nằm
Ngoctuyencp
Xa xa vợi vợi chuyện hư hư
Thắt thẻo tơ lòng rối chẳng chừ?
Thắm thiết tình thơ vùi ý tận
Miên man nợ ái đoạn tâm như
Vườn Quỳnh gãy khúc thương Ngưu Chức
Phòng Trúc so dây xót Tử Tư
Tích củ bồi hồi bao nước mắt
Xa xa vợi vợi chuyện hư hư
Ngoctuyencp
Mờ ảo hư vô đâu biết chừ /
Nằm ngủ trong nhà mà tưởng lượn /
Ngồi tàu lá chuối tựa bay như /
Mây đưa gió thổi sao mà nhẹ /
Tâm sự cùng ai ấy chuyện tư?/
Trời sáng tỉnh ra ngồi một đống /
Mơ mơ mộng mộng thực hay hư?/
Tình hỡi tình ơi chồn thực hư
Đoạn trường phải chịu biết răng chừ
Lao đao một phận đời son trẽ
Khồn khổ duyên phần kiếp bạc như
Mấy chục tuổi đầu còn dang dở
Bao lần xuân đến vẫn riêng tư
Phận gái vô duyên đành bạc phận
Tình hỡi tình ơi chốn thực hư
NGOCDUNG
CHỚ CÓ HƯ
Cãi lại mẹ cha quả thật hư
Sinh thành nuôi dưỡng đến bây chừ
Đêm hôm vất vả bao ngày ấy
Sớm tối gian lao suốt tháng như
Cá chuối vì con nên đắm đuối
Đời người trọng nghĩa gác riêng tư
Đồng lần trả nợ cho trời đất
Mong mỏi tử tôn chớ có hư
Hải Đăng