Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

VỊNH CÂY CAU (HỌC THƠ ĐƯỜNG)



VỊNH CÂY CAU
Bìa sân đứng thẳng vượt hư không
Tạo dáng thanh tao chốn ruộng đồng
Lơ lửng trăng treo tàu cánh phụng
Lam nham mốc bám rể râu rồng
Quạt mo dỗ giấc thằng cu tí
Ruột trái têm trầu khách lão ông
Quả phẩm làm đầu xưa lục lễ
Bây giờ thất sủng khó tìm trông.

Cao Linh Tử



    QUÊ NGOẠI
Quê ngoại hàng cau vượt khoảng không.
Sân nhà đón gió thổi từ đồng.
Trưa nồng nắng tỏa tàu  hình phượng
Chiều đượm mưa bay lá dáng rồng.
Nhung nhớ  chốn xưa  cùng cháu chắt
Bồi hồi  nơi củ   có bà ông.
Tìm về  cảnh vật không  thay đổi
Kỷ niệm ngày nao cứ mãi trông.
Ngoctuyencp

Họa bài VỊNH CÂY CAU của anh CLT
Một góc sân nhà tự tại không ?
Bao ngày bao tháng giữa quê đồng
Đung đưa trước gió tàu đuôi phượng
Thoang thoảng sau hè hoa vẫy rồng
Mo bẹ bó cơm cho lũ trẻ
Ruột cau trầu giã biếu bà ông
Cây ơi, năm tháng còn đâu nữa !
Thời thất lòng buồn, mắt đáo trông…
Điều Giản Dị, ngày 12/10/2012

Dạo đồng ,
HỌA: VỊNH CÂY CAU-CAOLINHTỬ
Gió nhiều trời mát nắng thì không/
Thư thả dạo chơi ngắm ruộng đồng /
Thấy cảnh đàn cò bay sải cánh /
Nhìn mà cứ tưởng lượn hình rồng /
Thăm đồng lâu lắm nay thời có /
Không nghĩ mình giờ được gọi ông /
Khắc khoải ngày nào là đứa trẻ /
Bây giờ luyến tiếc tuổi xuân trông./
KinhHoangVuiVui

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

NHỚ NHÀ (HỌC THƠ ĐƯỜNG)

 NHỚ NHÀ..
Buông mình chiếc nhạn lượn trời tây,
Sãi cánh về đâu tiếng gọi bầy.
Tổ ấm rừng cây lòng nhớ mãi,
Tình nồng sông núi nợ mang đây.
Trăng sao lấp lánh khi mờ tỏ,
Vận nước buồn vui lúc cạn đầy.
Một dãi quê hương còn nặng gánh,
Hai ngàn dặm đất giữa đường mây./
Phan Trần


 VỌNG CỐ HƯƠNG
Khuất dạng quê nhà đến xứ tây
Xa xôi chạnh luyến quốc tìm bầy
Câu thơ vọng nẻo đầy sâu sắc
Chữ viết tầm đường khắp đó đây
Một dãi trời sao buồn tỏ rạng
Cả dòng sông nước nhớ vơi đầy
Quê hương gấm vóc xa gợi nổi
Vượt nẻo quay về bát ngát mây

(NgoctuyenCP)



 @Phantran đáp họa:

QUY CỐ HƯƠNG

Bao năm xa cách đất miền tây
Quê cũ tìm thăm bạn tỏ bày
Quà tặng anh đeo công vác đó
Lòng mong nàng nhận quả mang đây
Vô duyên gần có nguồn sâu cạn
Hữu ý tựa như biển lắng đầy
Vắng chủ nhà may đâu thấy nữa…
 Giỏ cà ướt đẫm lệ mưa mây !
Phan Trần



 @ NgoctuyenCP xướng
 LỔI HẸN

Buồn thương gió trổi nổi riêng tây
Tìm đến nơi xưa nhạn lạc bầy
Cổng kín rêu dày hình đâu vắng
Nhà im bụi bẩn dáng quanh đây
Không duyên sầu muộn mưa tuôn cạn
Chẳng nợ ưu phiền lệ chảy đầy
Anh hởi ! thôi đành em lỗi hẹn…
Giọt rơi nghẹn đắng cả trời mây

     
                      Ngoctuyencp



Texas chăn bò bọn "Viễn Tây"
Quanh năm lưng ngựa chẳng xa bày
Vượt đèo băng suối về nơi ấy
Đóng trại căng lều ở lại đây
Đồng cỏ xanh rì đâu đói kém
Lúa mì vàng óng đủ no đầy
Thong dong khắp chốn không biên giới
Lãng đãng cuộc đời tựa áng mây


Ký Gàn


 @Phantran đáp họa:

ÂU DU KÝ….

Đáp chuyến Paris viếng viễn tây,
Tìm quên nấc nghẹn chốn xa bầy.
Duyên thừa lệ đọng sầu khô cạn,
Tình ảo suối reo hận chảy đầy .
Trọn kiếp chúc may cho muội nhé,
Mọi đàng  nhận lỗi tại huynh đây.
Kiếp sau gần có… mong chi gặp…..
Đêm ngắm trăng tàn lẫn bóng mây…
(Phantran)




Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

HỒN QUÊ (HỌC THƠ ĐƯỜNG)

TRƯA

Óng ánh cành non nắng chiếu ngời
Trời xanh thơ thẩn mỏng mây trôi
Bên bờ rạch vắng đôi chim hót
Dưới bóng dừa đơn cô gái ngồi
Nón lá cầm lơi phe phẩy quạt
Hoa môi cười mĩm vẩn vơ chơi
Hồn quê một góc còn lưu luyến
Giữ trọn mảnh tình tôi với tôi.

Cao Linh Tử

HỒN QUÊ
Trưa nồng  nắng chiếu  mặt sông ngời
Lấp lánh  xa kia nước vẫn trôi
Phía lở Ô Môi  thân  bóng  dọi
Bên bồi  phương vĩ gốc ai ngồi
Hàng cau đứng lặng  say sưa ngủ
Chiếc võng  đong đưa kẻo kẹt chơi
Đậm nét quê hương tràn kỷ niệm
Xa xôi khắc trọn mảnh hồn tôi
Ngoctuyencp

 

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

QUÊ HƯƠNG (HỌC THƠ ĐƯỜNG)


QUÊ HƯƠNG
 
Quê Hương đẹp lắm gấm hoa thêu
Một dãy thiên nhiên đẹp nắng chiều
Núi mộng thì thầm thương mấy độ
Sông mơ thủ thỉ nhớ bao điều
Rừng xanh  trãi rộng đầy mơ ước
Ruộng thắm mênh mông lắm dấu yêu
Hai tiếng thiêng liêng sao thấm thiết
Trở trăn quyến luyến vấn vương nhiều...

  
 

Tiếng Tơ Lòng.
Môt chút tơ lòng quyện bức thêu
Mây trôi lững thững, ửng hôm chiều
Hàng dừa biển gọi đung đưa gió
Bãi cát sóng hôn thủ thỉ điều.
Khát vọng con tàu neo bến nhớ
Tương lai hạnh phúc kết lời yêu
Chân trời rộng mở thênh thang lắm
Bên bước chân em trải thật nhiều.
Anh Đức


Dư đồ một mảnh bức tranh thêu
Gió thổi mây trôi tán loạn chiều
Phấp phới lưng trời manh vải đỏ
Te tua mặt đất tấm nhung điều
Núi sông hoa gấm trăm người mến
Non nước ngọc ngà vạn kẻ yêu
Nỡ để thằng Tàu leo gốc quế
Biên cương đảo biển mất hao nhiều
Ký Gàn


 

BÌNH AN (HỌC THƠ ĐƯỜNG)

BÌNH AN

 Bao mùa lá trút thoảng mưa qua.
 Mái dột buồn vui hạnh phúc nhà. 
Sáng sớm con thơ đòi vú mẹ.
 Chiều tà trẻ nhỏ quấn chân ba.
 Êm đềm ấm cúng không vì của 
Rộn rả an lành có với ta. 
Cuộc sống muôn vàn bao trắc trở.
 Bình yên tận hưởng tháng ngày qua.

 (Ngoctuyencp) 


QUÊ TÔI VÀO MÙA (HỌC THƠ ĐƯỜNG)



QUÊ TÔI VÀO MÙA

Quê tôi tỏa lạnh báo vào đông

Má phính em thơ ửng phấn hồng

Áo ấm nguyên màu thêm ý  thắm

Khăn choàng muôn sắc đượm tình nồng

Cánh đồng chờ cấy chào mùa mới

Thửa ruộng đang cày đón nước trong

Điệu lý câu hò vang khắp xóm

Nghĩa đời chan chứa thỏa chờ trông Ngoctuyencp


Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

CHO VÀ NHẬN TẢN VĂN

CHO VÀ NHẬN


    Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

    Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

      Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."

     Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãv đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."

      Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

      Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

     Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".

Suu tam.

*Nếu bạn thấy đêm nay khó ngủ - Cứ nghĩ đến những kẻ không nhà chẳng nệm ấm chăn êm.

*Nếu bạn gặp một ngày tồi tệ nơi làm việc - Hãy nghĩ đến những người đã mấy tháng nay không tìm được việc làm.

*Nếu bạn chán nản vì mối quan hệ xấu đi - Hãy nghĩ tới những kẻ không bao giờ biết hương vị của thương yêu và được người yêu thương lại.

*Nếu bạn buồn phiền vì thêm một cuối tuần vô vị trôi qua - Hãy nghĩ tới những người phụ nữ quẫn bách, quần quật cả ngày, suốt tuần không nghĩ, chỉ mong kiếm được chút tiền còm nuôi mấy miệng ăn.

*Nếu bạn hỏng xe dọc đường, phải cuốc bộ vài dặm vài mới tìm ra được người giúp đở - Hãy nghĩ tới những ai liệt cả đôi chân, luôn khao khát được bước đi như bạn.

*Nếu bạn cảm thây đời mình bị mất mác và băn khoăn về ý nghĩa kiếp người - Xin bạn hãy biết ơn cuộc sống vì có nhiều người đã không được sống hết tuổi trẻ của mình để có những trải nghiệm như bạn.

*Nếu bạn cảm thấy mình là nạn nhân của những ai hay cay nghiệt, dốt nát, nhỏ nhen, nghi kỵ - Hãy nhớ rằng việc đời có khi còn tệ hại hơn thế rất nhiều.

*Nếu bạn quyết định chuyển những lời này đến một người bạn yêu mến, có thể bạn giúp cho ai đó một ngày thanh thản nhẹ nhàng